Trong cái sáng sớm trong trẻo vào ngày chủ nhật, khi sương còn vương trên những tán cây quanh sân trường, tập thể 12 Chuyên Hóa đã bắt đầu chuyến du lịch trải nghiệm mang tên “Hành trình tuổi 17”. Đó không chỉ là một chuyến đi dã ngoại đơn thuần, mà là một hành trình của cảm xúc, của sự trưởng thành, và của những phút giây đáng nhớ cuối cùng bên nhau trước khi mỗi người bước vào ngưỡng cửa cuộc đời mới.

Điểm đến đầu tiên là Nhà thờ Làng Sông – một công trình mang đậm dấu ấn lịch sử và tôn giáo. Giữa không gian cổ kính, những bức tường rêu phong, HK25 như được lắng lòng lại, rời xa những ồn ào của phố thị để cảm nhận nét đẹp của quá khứ, của văn hóa và niềm tin. Nơi ấy, có lẽ ai cũng thấy lòng mình dịu lại, để rồi những tiếng cười nói cũng trở nên nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng chuông nhà thờ vang vọng giữa buổi sớm trong lành.

Khi mặt trời lên cao, đoàn xe tiếp tục lăn bánh đến Đập dâng Phú Phong. Một không gian mênh mông , nước xanh biếc phản chiếu bầu trời hiện ra trước mắt, cùng những làn gió lộng mang theo vị mặn của đất trời và mùi hương trong trẻo của đồng nội. Giữa bức tranh thiên nhiên ấy, nụ cười trong veo của tập thể 12H dường như sáng hơn cả nắng, rộn ràng mà vẫn có chút gì đó lặng lẽ – như thể ai cũng thầm hiểu rằng, những ngày được vô tư như thế này không còn nhiều nữa.

Điểm dừng chân cuối cùng – Bảo tàng Quang Trung – đưa cả đoàn trở về với những trang sử hào hùng của dân tộc. Trong không gian trang nghiêm, chúng em chăm chú lắng nghe nhà sử học kể về người anh hùng áo vải cờ đào, về những chiến công hiển hách của phong trào Tây Sơn và về tinh thần yêu nước, quật cường của dân tộc Việt Nam anh hùng. Khi được xem những tiết mục võ thuật rực lửa như tái hiện lại hình ảnh oai hùng năm xưa, nhiều ánh mắt ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Cũng tại nơi linh thiêng này, tập thể 12 Hóa đã cùng nhau cầu mong cho một năm cuối cấp bình an, suôn sẻ và đủ đầy may mắn – như một nghi lễ nhỏ nhưng thiêng liêng, lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa của tuổi học trò trước ngưỡng cửa chia tay.



Buổi trưa, HK25 cùng nhau dùng bữa trong không khí ấm áp, thân tình. Trên bàn ăn không chỉ có món ngon quê hương mà còn có cả những tiếng cười giòn tan, những câu chuyện vụn vặt và những ánh mắt đầy yêu thương. Đó là những khoảnh khắc tưởng chừng giản đơn, nhưng lại khắc sâu trong ký ức của mỗi người. Trên chuyến xe trở về, tiếng hát vang lên rộn ràng. Ai đó ngả đầu bên khung cửa sổ, ai đó khẽ cười khi nghe bạn mình hát sai nhịp, còn thầy cô và phụ huynh chỉ mỉm cười lặng lẽ – như nhìn thấy chính tuổi trẻ của mình đang sống lại trong nụ cười của lũ học trò.
Cuối hành trình, điều còn đọng lại không chỉ là những bức ảnh đẹp, mà là một kho báu ký ức – nơi tình bạn, tình thầy trò, và cả tình yêu quê hương được kết nối trong những trải nghiệm chân thật nhất
Tập thể 12 Hóa xin gửi lời tri ân sâu sắc đến thầy giáo chủ nhiệm Hồ Thanh Lai – người luôn âm thầm dõi theo, dành trọn tình yêu thương và sự quan tâm cho từng học trò; đến cô Giang – giáo viên phụ trách Giáo dục địa phương – người đã làm chuyến đi thêm phần ý nghĩa bằng những câu chuyện văn hóa vùng miền đầy cảm xúc.
Chuyến đi khép lại, nhưng dư âm vẫn còn đọng lại vẹn nguyên. Trong ánh chiều rơi nhẹ trên phố, có những ánh mắt lưu luyến chưa muốn rời, có những cái nắm tay thật chặt như muốn níu giữ giây phút ấy mãi mãi. Bởi ai cũng biết, mai này khi mỗi người bước đi trên con đường riêng, vẫn sẽ có một ngày như thế để nhớ về – một ngày của tuổi 17, của 12 Hóa, của thanh xuân rực rỡ và đầy ắp yêu thương.
Tác giả: Tập thể lớp HK25
