Có người từng nói : “Viết là một cách để sống thêm nhiều cuộc đời khác”. Với tôi, đam mê viết và sáng tác để trở thành một nhà văn không bắt đầu từ những khát vọng lớn lao, mà nảy mầm từ những ngày tôi học cách quan sát cuộc sống qua lăng kính của sự thấu cảm.

Em Thái Tiến Đạt – lớp 10 Văn (VK27)

Tôi lớn lên ở mảnh đất miền Trung nắng gió, nơi những người dân lao động quanh năm cần cù, chất phác. Trải nghiệm đáng nhớ nhất thay đổi tư duy viết lách của tôi không nằm ở những trang sách lý thuyết, mà là những buổi chiều ngồi ngẩn ngơ nhìn đôi tay gầy guộc của ba khi chăm chút từng nhành mai, hay những lần cha ngồi với ánh mắt suy tư sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Từ ấy, tôi rút ra bài học cho mình rằng: cái gốc của văn chương chính là sự chân thực. Một bài viết hay không cần phải dùng từ cầu kì, bay bổng đến mức xa rời thực tế. Nếu người viết không cảm nhận được nỗi đau hay niềm vui từ chính hơi thở của cuộc sống, con chữ sẽ chỉ mãi là những cái xác cứng ngắt trên trang giấy.

Sở trường của tôi là sự kiên nhẫn trong quan sát và một tâm hồn nhạy cảm trước những biến chuyển của mọi vật. Tôi không chọn cách tô hồng cho cuộc sống. Khát vọng lớn nhất của tôi là được viết, được dùng ngòi bút để kể lại những câu chuyện bình dị, về tình yêu tuổi học trò, những cái thực trên đời và cả những góc khuất thầm lặng mà đôi khi sự ồn ào của phố thị đã vô tình che lấp.

Tôi muốn viết về những điều nhỏ bé – là sự hy sinh cực nhọc của bố mẹ, là tình nghĩa làng xóm nồng ấm, là những khung cảnh bình yên của làng quê, là cái khao khát vươn lên của những con người lam lũ hay cả những trang viết về tình yêu trong trẻo tuổi học sinh mà tôi đi qua. Đam mê của tôi không chỉ là tạo ra những tác phẩm nghệ thuật, mà còn dựng nên sợi dây kết nối tâm hồn, nơi người viết bày tỏ hết được tâm sự nỗi lòng và người đọc tìm thấy chính mình, và tìm thấy sự an ủi trong từng dòng chữ.

Đến nay, tôi đã có cho mình 2 tập truyện đầu tay, và những bài thơ của quãng đời học sinh. Tôi biết rằng, để trở thành một nhà văn trong tương lai, mục tiêu trước mắt là không ngừng trau dồi vốn sống và kĩ năng sử dụng ngôn từ. Mạc Ngôn từng nói : “Một nhà văn cả đời thực ra chỉ có thể làm một việc: đem máu thịt và cả tâm hồn mình vào tác phẩm”. Tôi hiểu một nhà văn giỏi trước hết phải là một người biết lắng nghe, đọc nhiều hơn nói, và phải say mê tâm huyết đạo đức với con chữ.

Hành trình đến với văn chương là một con đường dài đôi khi đầy cô độc và đòi hỏi sự kiên trì bền bỉ. Nhưng với tôi chỉ cần được sống cùng những trang viết chân thành, đó là một trọn vẹn hạnh phúc. Tôi sẽ tiếp tục đi, tiếp tục quan sát, cảm nhận cuộc đời, để mỗi con chữ hạ xuống trang giấy đều mang hơi ấm của trái tim. Bởi lẽ nhà văn War Nabokov đã nói: “văn chương không phải là thứ làm ta quên đi cuộc sống, mà là thứ làm ta hiểu và yêu cuộc sống hơn”.

Tác giả: Em Thái Tiến Đạt – lớp 10 Văn (VK27)

Để lại một bình luận