Có những kỉ niệm của tuổi học trò không ồn ào, không rực rỡ, nhưng lại lặng lẽ in sâu trong tim, để mỗi khi nhớ về, lòng ta bỗng dịu lại. Hành trình trồng cây của lớp 12T chính là một kỉ niệm như thế, giản dị, vụng về lúc ban đầu, nhưng đầy ắp cảm xúc và yêu thương.

Buổi sáng trồng cây hôm ấy, sự chuẩn bị của chúng tôi thật sự chưa chu đáo. Dụng cụ thiếu thốn, công việc phân chia còn lúng túng, ai cũng bỡ ngỡ trước khoảng đất trống trải. Chưa kể, lớp 12T còn được giao một phần đất rộng hơn và đất cứng hơn dự kiến. Có lúc mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống nghỉ một chút, thở dài giữa tiết trời thu còn vương nắng.

Thế nhưng, giữa những thiếu sót và vất vả ấy, không ai bỏ cuộc. Chúng tôi vẫn cười, vẫn gọi nhau, vẫn âm thầm chia sẻ từng việc nhỏ. Bàn tay lấm đất, lưng áo ướt mồ hôi, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên niềm vui rất thật. Bởi chúng tôi hiểu, điều quý giá nhất không phải là làm cho xong một nhiệm vụ, mà là được cùng nhau đi qua một khoảnh khắc, một khoảnh khắc mà sau này, khi nhớ lại, ta sẽ thấy mình đã từng gắn bó đến nhường nào.

Khi những cây non được đặt xuống đất, chúng tôi không tưới nước. Chúng tôi để cơn mưa mùa thu thay mình làm điều đó. Những hạt mưa rơi nhẹ, thấm dần vào đất, ôm lấy rễ cây non như một lời chúc thầm lặng. Trong làn mưa ấy, mọi mệt mỏi dường như tan đi, chỉ còn lại cảm giác bình yên và một niềm tin rất khẽ: rằng rồi những mầm xanh này sẽ lớn lên, giống như chính chúng tôi, từ những điều còn dang dở.

Sau khi trồng xong, lớp 12T lại lặng lẽ cùng nhau dọn dẹp. Đất cát vương vãi được gom lại, cỏ dại được nhổ sạch, từng góc nhỏ được trả về sự gọn gàng ban đầu. Dù ai cũng thấm mệt, nhưng không một lời than vãn. Việc dọn dẹp ấy giống như cách chúng tôi hoàn thiện nốt phần cuối của một hành trình, làm trọn vẹn trách nhiệm của mình, dù là những điều nhỏ bé nhất.

Thành quả của lớp 12T đã nhận được những lời khen từ thầy cô và bạn bè đi ngang qua. Những lời khen không lớn lao, nhưng đủ khiến tim chúng tôi ấm lại, bởi đó là sự ghi nhận cho tinh thần tập thể, cho sự cố gắng âm thầm của những ngày cuối cấp.

Nhìn những hàng cây đứng yên trong mưa, chúng tôi bỗng hiểu rằng mình không chỉ trồng cây cho hôm nay. Chúng tôi đang gửi lại nơi sân trường một phần thanh xuân của mình. Rồi mai này, khi lớp 12T đã mỗi người một ngả, khi bảng đen không còn tên chúng tôi nữa, những cây ấy vẫn sẽ ở đây, lớn lên qua từng mùa nắng mưa, lặng lẽ minh chứng rằng đã từng có một lớp học mang tên 12T, từng vụng về, từng mệt nhoài, nhưng đã cùng nhau tạo nên một khoảnh khắc thật đẹp, và để lại cho đời một màu xanh không bao giờ cũ.

Tác giả: Tập thể lớp 12 Toán

Để lại một bình luận